Hãy bỏ ngay 9 thói quen tai hại này nếu bạn còn muốn xây dựng sự nghiệp cho bản thân mình

Thành công hay thất bại phần lớn do thói quen mà nên. Kẻ thất bại có rất nhiều thói quen xấu. Người thành công sở hữu nhiều thói quen tốt. Vấn đề là nhiều người còn không biết thế nào là xấu, thế nào là tốt. Họ cứ sống mà không bao giờ nhìn nhận lại bản thân mình. Nhiều kẻ soi lỗi người khác rất giỏi nhưng lại không bao giờ soi lỗi của mình. Tư duy tích cực ở một khía cạnh khác cũng chính là loại bỏ thói quen xấu. Nếu thực sự bạn muốn thành công hãy đọc 9 thói quen tại hại làm tiêu tan sự nghiệp của rất nhiều người. Nguyễn Phạm Công Đức sưu tầm và biên soạn để các bạn đọc và cùng nhau chiêm nghiệm nhé.

1. LUÔN ĐỔ LỖI CHO NGOẠI CẢNH

Khi hỏi tại sao việc không xong, 99% câu trả lời là tại vì đứa khác. Thói quen đổ thừa người khác không giúp gì cho ai. Nó chỉ cho thấy bạn là người thiếu trách nhiệm, kém khả năng, không đáng tin cậy. Reliability – Sự đáng tin cậy là một phẩm chất cực kỳ quan trọng của người đi làm. Nếu giao việc cho bạn mà không trông cậy được vào bạn, chỉ toàn nghe đổ thừa, thì ai sẽ trọng dụng và giao việc trọng đại hơn cho bạn?

2. LUÔN THỤ ĐỘNG VÀ IM LẶNG

Do lớn lên trong môi trường giáo dục thụ động, người Việt đã quen nghe và im. Khi bắt đầu làm đi làm, thói quen này trở thành bệnh. Sếp giao việc xong, làm xong không xong cũng im. Gặp vấn đề giữa chừng không giải quyết được cũng im. Sếp không hỏi tới thì im luôn, cho qua. Chờ đến khi hỏi thì đưa ra đủ kiểu lý do tại sao công việc chưa xong, dự án dở dang, không thành. Đây là triệu chứng của bệnh thiếu sự chủ động, thiếu kỹ năng giải quyết vấn đề và kỹ năng giao tiếp. Đây là bệnh nghiêm trọng sẽ cản trở mọi sự phát triển sự nghiệp phía trước. Nếu đang bệnh, cần chữa ngay.

3. LUÔN TRÌNH BẦY KỂ LỂ

Khi kết quả không đạt, chưa đạt và bị sếp hỏi tại sao, hoặc khi sếp kiểm tra xem đang làm gì, rất nhiều bạn trẻ phản ứng tự vệ bằng cách kể lể ra hàng tỷ việc đang làm. Chuyện bạn đang làm bao nhiêu việc  không hề quan trọng. Nếu kể lể để thấy bạn đang làm cực khổ, hy sinh thân mình vì nghĩa lớn thì quên đi. Làm bao nhiêu, nhiều ít không quan trọng. Quan trọng là có đạt được kết quả, chỉ tiêu được giao không. Nếu làm 1 việc rồi đi chơi mà kết quả đạt được là được đấy. Nếu làm hàng tỷ việc mà không tạo ra kết quả thì cũng không có ý nghĩa gì. Do đó, nếu biết mình có bệnh kể lể, hãy chữa bằng cách đi chơi nhiều hơn, làm ít hơn nhưng luôn đạt được KPI được giao.

4. THÍCH BUÔN CHUYỆN NGƯỜI KHÁC

Chắc là do Việt Nam thiếu chương trình giải trí, nên tự mình viết kịch bản rồi tự diễn vai chính luôn tại công sở trở thành sở thích của nhiều người. Họ không có thời gian phát triển bản thân, không có thời gian rèn luyện kỹ năng, nhưng ngày nào không gây chuyện, xì xào bàn tán là ngày đó thiếu gia vị cuộc sống. Không sao. Nếu bạn sinh ra trong đời chỉ để đóng các vai diễn kịch hàng ngày rồi chết thì cứ đóng. Thời gian phí phạm vô ích vào những thị phi đời thường đó sẽ quận vào vận mệnh bạn suốt đời, khiến bạn loay hoay, quẩn quanh trong chốn ao tù do chính bạn tạo ra.

5. NGỘ NHẬN VỀ BẢN THÂN

Đây là thói quen xấu và tràn lan nhất tại Việt Nam. Giá trị, thái độ, kiến thức, kỹ năng thứ gì cũng thiếu cũng yếu nhưng chém gió thành thần, nổ ầm ĩ mọi lúc mọi nơi. Cái tôi hoang tưởng này là thứ giết chết sự nghiệp và tương lai của bạn. Thế giới này to lắm. Mở cửa thấy trời rồi. Trời cao luôn có trời cao hơn, người giỏi luôn có người giỏi hơn. Và người không giỏi mà tưởng mình giỏi thì có nghĩa là bạn tự triệt tiêu và tự đóng sập cánh cửa mọi cơ hội của chính bản thân mình.

6. BẢO THỦ NGÔNG CUỒNG LUÔN TỰ CHO MÌNH LÀ ĐÚNG

Người khác nói thì không lắng nghe, chỉ biết chăm chăm chém dạt mọi người ra để giành lấy phần thắng về mình. Người khác nói trái ý mình là gân cổ, sùi bọt mép cãi đến cùng,cãi cho bằng được đến nhìn không nổi mặt nhau. Người không quản trị được cảm xúc là người thiếu trí tuệ. Không có cái nhìn toàn cảnh, không hiểu nguồn gốc của vấn đề và sẽ chẳng bao giờ làm gì thành công cả.

7. ẾCH NGỒI ĐÁY GIẾNG

Dù nền tảng giáo dục không tới đâu, học cái gì cũng không tới nơi tới chốn. Biết một tý ty là bắt đầu vênh váo. Coi thường cả các “ cây đa cây đề”, xem nhẹ cả người đã dậy mình. Thậm chí còn đi móc máy xỏ xiên cả các học giả, chuyên gia để chứng tỏ sự hiểu biết. Đây là bệnh ếch ngồi đáy giếng, không biết trời cao đất dày. Hạng người này cần phải bị đời vùi dập cho tơi bời mới khôn ra được.

8. THÍCH KHOE KHOANG

Có chút ít thành tích là suốt ngày ba hoa khoác lác, có khi còn thổi phồng hay thêm mắm thêm muối. Cái gì cũng khoe được. Từ cái nhỏ nhặt như nấu được món gì ai khen là cứ nhai đi nhai lại. Cho đến khoe con khoe cái, con đọc được chữ cũng khoe rầm trời như là thần đồng vậy. Ăn chỗ này, chơi chỗ kia là gặp ai cũng tuôn ra như suối. Khoe đi khoe lại, khoe tái khoe hồi. Người nghe ngán tận óc rồi cũng không biết đường mà dừng lại. Những người thích khoe khoang rất khó được tin dùng vì không giữ mồm giữ miệng. Lại dễ bị tai bay vạ gió.

9. HAY HỨA NHƯNG KHÔNG THỰC HIỆN

Đây là can bệnh trầm kha từ trẻ đến già đều mắc phải. Không làm được nhưng cứ nhận lời rồi lờ đi. Đến lúc người ta hỏi thì bảo là bận quá hoặc quên mất. Hoặc lúc hứng lên hứa cho cái nọ, tặng cái kia. Nhưng sau đó lại xót tiền không mua tặng nữa. Nhất là nhiều người cũng là lãnh đạo nhưng không bỏ được cái tật hứa suông. Ngạn ngữ có câu: Một lần bất tín – vạn lần bất tin. Kẻ nào hay hứa suông đều là những kẻ bội tín và cuối cùng sẽ không có kết cục tốt đẹp. Hãy tiết kiệm lời hứa. Không làm được không hứa. Hứa rồi thì sống chết cũng phải làm.

Nguyễn Phạm Công Đức sưu tầm và biên tập

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.