Đại dịch Covid là phép thử hay sự sàng lọc tự nhiên đối với doanh nghiệp?

Trong khi thế giới vẫn đang “ vùng vẫy” trong đợt dich thứ 4 với biến chủng Delta thì Việt Nam cũng không ngoại lệ. TP Hồ Chí Minh và tiếp theo là Hà Nội thực hiện nghiêm chỉ đạo của Chỉ thị 16. Các doanh nghiệp, kể cả những doanh nghiệp lớn, tập đoàn lớn cũng “ lao đao”. Thị trường cổ phiếu “ chìm trong biển lửa”, mầu đỏ và xanh nước biển vẫn là sắc mầu chủ đạo. Những biến cố đến với đất nước ta, dân tộc ta về ngắn hạn có thể gây ra “ đổ vỡ dây chuyền”.

Chuyên gia bất động sản Alan Đức Nguyễn nhận thấy nhìn về trung và dài hạn thì ánh sáng của hy vọng lại rực rỡ hơn bao giờ hết.Giả sử không có dịch bệnh, mọi thứ đều quay theo theo “ quỹ đạo” thuận lợi thì rất khó để tạo ra được những doanh nghiệp đột phá. Vì những doanh nghiệp “ tý hon”, “ sơ sinh” vẫn sống “dai dẳng” được. Thậm chí làm ăn chụp giật, ăn xổi, gian lận…vẫn có đất sống. Vì chụp giật mà lại không có nền tảng vững nên các đơn vị đó chỉ có cách là “ chơi xấu” để cạnh tranh. Đó là cạnh tranh “ Không sòng phẳng”. Việc này làm cho các doanh nghiệp chân chính không tránh khỏi hệ lụy và khó bứt phá.Tuy nhiên, thời thế giờ đã khác.

Bức tranh mầu hồng đã được phủ lên sắc xám. Bầu không khí ngày càng ngột ngạt “ thiếu ô xy” trầm trọng. Lửa rực cháy lên để thử vàng. Vàng rởm hay vàng thật sẽ lồ lộ ra khi nhiệt độ được gia tăng tối đa.

1. Đơn vị “ mới ra lò”, không trường vốn, nội lực kém, ô hợp bởi những thành phần kém cỏi như nhau, tham vọng như nhau sẽ gục ngã đầu tiên sau loạt đạn đầu. Tiền thì không kiếm ra, quyền lợi thì tranh dành, ai cũng muốn làm “bố tướng” sẽ quay ra lục đục, cãi vã, trách móc. Dự đoán 30 ngày nữa các đội đó sẽ “tan đàn xẻ nghé”. May ra còn vài mống bám trụ với nhau để tỏ vẻ là “ tao ổn mà, có chi mô”. Nhưng cũng rồi cũng kiệt sức thôi. Alan Đức Nguyễn cho rằng cách hay nhất cho đội này là giải tán sớm, bảo vệ nguồn lực, đi vào phòng thủ. Đợi thị trường “ ấm lên” thì ngoi ra tranh đấu. Đừng “ cố đấm ăn xôi”. Vứt cái sĩ hão đi. Thua keo này bầy keo khác. Ai trách thì kệ.

2. Đợn vị duy trì và phát triển bằng cách huy động vốn kiểu Ponzi, nghĩa là lấy tiền của người sau trả lãi cho người trước, thì càng thê thảm hơn. ( Mô hình Ponzi tôi sẽ trình bầy sâu hơn ở bài viết khác). “ Nhử mồi” bằng lãi suất cao. Kinh doanh thực tế thì có nhưng rất ít, chủ yếu để “ phông bạt” chiêu dụ con mồi. Nếu kinh tế bình thường thì mô hình này sống khỏe. Thậm chí khỏe đến hàng chục năm như vụ Madoff tại Hoa Kỳ lừa gạt đến 50 tỷ Mỹ kim. Mô hình Ponzi chỉ sụp đổ khi thị trường đóng băng. Lúc này dòng tiền “ đầu vào” bị “ đứt gẫy”. Không ai đầu tư nữa mà gửi tiền vào ngân hàng cho an toàn. Hiệu ứng Domino xuất hiện. Những ai nộp tiền trước thì tranh nhau rút. Đơn vị hút vốn từ trước lâm vào tình trạng vỡ thanh khoản. Vì lấy đâu ra tiền để trả cả gốc và lãi. Tiền hút về trước đã trả lãi hết rồi. Lúc này Thảm Họa sẽ xẩy ra. Lên thì nhanh như diều gặp gió, nhưng xuống thì tốc độ còn gấp bội. Chỉ sau vài tuần là “ mất hút” thị trường. Alan Đức Nguyễn khuyên là ai trót “hùn vốn” vào những đơn vị kiểu này thì hãy là kẻ nhanh nhất rút vốn ra. Rút sớm chưa có dấu hiệu đổ vỡ thì họ vẫn vui vẻ trả vốn để giữ uy tín còn hút tiền. Lấy tiền vốn đó gửi vào ngân hàng cho chắc ăn. Rồi ngồi im nghe ngóng tình hình. Đừng là con trâu chậm đến nước đục cũng chẳng có mà uống. Không nghe lời khuyên này thì đến lúc hối không kịp đâu. Khóc lóc cũng vô ích. Hãy là kẻ khôn ngoan nhất chứ đừng là kẻ tham lam nhất trong thời điểm này nhé. An toàn là trên hết. Bảo toàn vốn là mệnh lệnh của muôn đời.

3. Đơn vị nguồn lực yếu nhưng mở rộng địa bàn quá lớn. Toàn bộ nền kinh tế đóng cửa, không có thu nhập nhưng chi phí thuê mặt bằng vẫn phải trả. Nhân sự vẫn phải trả lương. Những khoản tiền khổng lồ đè nặng lên vai, trong khi nguồn thu thì không có. Càng gồng gánh càng chết nhanh. Có mà tiền tấn cũng tiêu tùng. Lời khuyên rất chân thành của chuyên gia bất động sản Alan Đức Nguyễn là nên thu hẹp kinh doanh, đi vào phòng thủ, mặc kệ thiên hạ đàm tiếu, mặc kệ đối thủ chê bai. Khéo ăn thì no mà khéo co thì ấm. Quân tử thì nên biết thời thế. Phân tán nguồn lực thời điểm này không khác nào tự sát. Thua mà lại là thắng đấy. Sĩ hão thì chỉ có kết cục tồi tệ mà thôi.Ông Vũ Tiến Lộc, Chủ tịch Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam cho rằng, dịch bệnh Covid-19 cũng là dịp để doanh nghiệp cấu trúc lại hoạt động theo xu thế của thời đại. Đây cũng là phép thử đối với đội ngũ doanh nghiệp, doanh nhân trong bối cảnh thị trường trong và ngoài nước có nhiều biến động. “Việc duy trì, trụ vững của doanh nghiệp và có thể phát triển sau đại dịch như thế nào, một mặt phụ thuộc vào môi trường kinh tế, nhưng một mặt phụ thuộc vào chính sự nỗ lực của các doanh nghiệp. Trong giai đoạn ngắn hạn này, điều quan trọng đối với doanh nghiệp là phải tiết giảm chi phí, cố gắng giữ công ăn việc làm cho người lao động bằng nhiều biện pháp. Đợt khủng hoảng này, thị trường sẽ được tái cấu trúc lại.” – ông Vũ Tiến Lộc nói. Tóm lại. Bỏ cái sĩ diện hão đi. Nghĩ đến dài hạn vào. Yếu thì phòng thủ. Giải tán cũng không sao cả. Trót góp vốn thì sớm rút nhanh bảo toàn năng lượng. To thì thu nhỏ lại cũng chả sao. Cố quá thành quá cố. Alan Đức Nguyễn chúc các doanh nghiệp, doanh nhân chân chính lương thiện của Việt Nam sớm vượt qua thử thách, bứt phá và phát triển thành rực rỡ.

ĐỌC THÊM

Chuyên gia bất động sản Alan Đức Nguyễn

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.